10 kế hoạch cực kỳ điên rồ nhưng lại thực sự thành công

supervisor_accountAdministrator visibility 667 9/26/2017 11:06:08 PM

Những kế hoạch điên rồ là một phần không thể thiếu của các bộ phim hành động phô trương và những chương trình truyền hình. Họ luôn nói rằng : “Nó đủ điên để có thể làm và lôi kéo khán giả”. Dường như những kế hoạch đó đều không khả thi, nhưng bằng cách nào đó, chúng lại thực sự tồn tại, chứ không chỉ xuất hiện trong những bộ phim hay những cuốn tiểu thuyết. Dưới đây là 10 kế hoạch thực sự điên rồ mà chỉ có những người điên rồ nhất (hoặc thiên tài nhất) mới có thể thực hiện.

01.Hút sạch tiền mặt:

Một nhóm trộm người Pháp đã tìm ra cách để dọn sạch một chuỗi siêu thị của Pháp... theo nghĩa đen. Do tính chất công việc, các siêu thị thường có xu hướng tích trữ một lượng tiền mặt đáng kể. Hơn nữa, các hệ thống bảo vệ của họ lại ít có tính nghiêm ngặt hơn các hệ thống lưu trữ tiền mặt khác như các hệ thống ngân hàng. Chính vì vậy, các chuỗi siêu thị đã trở thành “con mồi” béo bở cho những tên trộm.

Tuy nhiên, việc trộm tiền mặt từ vị trí của các thu ngân cũng không phải là điều dễ dàng. Bọn trộm đã biết được rằng các siêu thị này sử dụng một kho chứa tiền để bảo vệ tiền mặt của họ cho đến khi tiền có thể được đưa đến ngân hàng. Và đối với các tên trộm, đột nhập được vào kho tiền hay nơi để két sắt một cách an toàn và nhanh chóng vẫn là một điều vô cùng khó khăn.

Cũng vì lý do đó, những tên trộm người Pháp tìm ra một cách mới để cướp tiền mặt từ các siêu thị Monoprix hàng chục lần, với tổng số tiền trộm được lên đến hàng trăm ngàn Euro. Thay vì đi vào kho tiền, những tên trộm đã nhắm mục tiêu là hệ thống ống khi nén đưa tiền từ vị trí của thu ngân tới kho tiền. Bẳng cách khoan lỗ trong ống và sử dụng lực hút chân không, bọn trộm đã có thể quét sạch tiền mặt trước khi nó đến được hầm chứa tiền và nhanh chóng thoát ra mà không bị bắt.

02.Lên kế hoạch làm một bộ phim, trốn thoát khỏi lãnh thổ thù địch:

Kế hoạch tiếp theo thật điên rồ vì nó giống như âm mưu của một bộ phim, và trên thực tế, bộ phim Argo dựa trên câu chuyện có thật về cách CIA, được chính phủ Canada hỗ trợ, đã giải thoát 6 quan chức của lãnh sự quán Mỹ ra khỏi Iran khi Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Tehran bị tấn công ồ ạt.

Ngày 4 tháng 11 năm 1979, Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Tehran bị quân đội bao vây. Trong khi hơn 50 người Mỹ đang làm việc tại đại sứ quán bị bắt và giam giữ thêm một năm trong cuộc khủng hoảng con tin Iran, 5 người Mỹ làm việc tại đại sứ quán, và một người làm việc gần đó đã trốn thoát mà không bị phát hiện. Sau một vài ngày di chuyển từ nhà này sang nhà khác, nhóm chuyển sang đại sứ quán Canada để xin được giúp đỡ. Nhân viên trong đại sứ quán Canada đã cho phép họ tạm thời trú chân trong khi CIA phát triển một kế hoạch để cố gắng đưa 6 người ra khỏi Iran.

Vào lúc đó, dường như không có một lối thoát nào đủ an toàn để họ có thể trở về Mỹ mà không bị quân đội Iran bắt lại. Quân đội Iran đang cố gắng tìm lại những bức ảnh của các nhân viên đại sứ quán, do đó họ có thể phát hiện ra rằng một số nhân viên của lãnh sự quán Mỹ đã mất tích vào bất cứ lúc nào.

CIA đã nghĩ tới một số giải pháp như làm giả thân phận, biến họ thành giáo viên tiếng Anh hoặc người đang làm việc cho một tổ chức phi chính phủ, hoặc họ là thanh tra nông nghiệp nhưng đều không khả thi. Các trường học tiếng Anh đã bị đóng cửa, chính phủ Iran đã theo dõi cẩn thận nhân viên nước ngoài, và việc kiểm tra cây trồng sẽ không xảy ra trong mùa đông. Vì vậy, CIA, đặc biệt là Tony Mendez, trưởng bộ phận Đồ họa và Chứng thực của CIA, đã nảy ra kế hoạch táo bạo để thuyết phục người Iran rằng nhóm này là một đoàn phim của Canada, tìm kiếm các địa điểm cho Argo - một bộ phim khoa học viễn tưởng.

Kế hoạch này yêu cầu CIA thiết lập một văn phòng sản xuất phim ở Los Angeles (họ đã làm, thậm chí tham dự các cuộc họp về các dự án phim tương lai tiềm năng khác), tạo ra sự công khai về sản xuất phim (Hollywood đã xuất bản các bài viết về kế hoạch cho bộ phim) và hơn nữa, họ có được hộ chiếu Canada để hỗ trợ kế hoạch của họ (luật pháp Canada cấm giả mạo tài liệu nhận dạng nhưng CIA đã gặp bí mật quốc hội Canada để được chấp thuận – đây là ngoại lệ đầu tiên kể từ Thế chiến II). 

Ngoài việc làm giả hộ chiếu, 6 người đó đã nhận được bản sao của các giấy tờ thị thực, các mẫu thiết kế đã được thông qua tại sân bay ở Tehran, và mua được vé máy bay.

Thật đáng ngạc nhiên, kế hoạch phức tạp này đã thực sự có hiệu quả. Các quan chức tại sân bay Iran đã bị lừa. 6 người Mỹ đã lên chiếc máy bay của hãng Swissair để đưa họ ra khỏi vùng nguy hiểm. Và khi chiếc máy bay rời khỏi không phận Iran, họ đã mở tiệc ăn mừng cho kế hoạch dường như bất khả thi đó.

03.Tìm ra cách để đánh bại cuộc thi “Press your luck”:

Nhiều người đã mơ ước giành được một số tiền thưởng lớn trong một chương trình trò chơi trên truyền hình. Michael Larson là một trong số đó. Tuy nhiên, không giống như hầu hết mọi người, Larson không chỉ trông chờ vào may mắn mà ông đã phát triển và thực hiện một chiến lược cho phép ông ta kiếm được hơn 110.000 đô la tiền thưởng trong một tập Press Your Luck, mà tại thời điểm đó (1984) được coi là số tiền thưởng lớn nhất trong lịch sử các chương trình truyền hình.

Làm thế nào để Larson đánh bại Press your luck? Để hiểu được điều này, bạn cần phải hiểu một chút về cách chơi trò chơi.

Chương trình này khá giống với chương trình chiếc nón kì diệu được chiếu trên VTV3 trước đây. Các thí sinh phải trả lời các câu hỏi và nếu trả lời được, họ sẽ tích lũy thêm được số lượng tiền tương ứng với ô họ quay được trên vòng quay. Tuy nhiên, điều khác biệt của Press your luck so với Chiếc nón kì diệu chính là trong vòng quay có những ô Whammy. Số ô Whammy này chiếm 1/6 số ô trên vòng quay. Khi quay phải ô này, bạn sẽ mất tiền và mất lượt quay. Đội xây dựng nên trò chơi này tin rằng tốc độ và tính chất ngẫu nhiên của vòng quay sẽ ngăn không cho bất kỳ thí sinh nào tích luỹ hơn 25.000 đô la; hầu hết người chiến thắng có thể thu được số tiền khoảng 14.000 đô la.

Tuy nhiên, Larson đã phân tích các tập của Press your luck. Sau nhiều tháng xem chương trình này, Larson đã tìm ra lỗ hổng bí mật của trò chơi: các ô trong vòng quay không thực sự ngẫu nhiên. Thay vào đó, nó có 5 kiểu vòng lặp. Với sự trợ giúp của một chiếc máy VCR (Videocassette recorder - một loại máy ghi hình thường được dùng để ghi lại các chương trình truyền hình) và thực hành thật nhiều, ông tin mình có thể làm được. Larson sau đó đã dành hết số tiền tiết kiệm cuối cùng của mình và mua một vé tới Los Angeles. Trong nửa đầu của chương trình, Larson đã không làm tốt (có lẽ đây là một hành động có chủ đich) nhưng trong hiệp hai, ông đã tạo nên chiến thắng. Larson quay tròn 45 lần liên tiếp mà không quay trúng ô Whammy.

Các giám đốc điều hành rất hoảng hốt với chuỗi chiến thắng mà họ nghĩ sẽ không thể xảy ra của Larson nhưng họ cũng không thể ngăn chặn nó. Ngay cả sau buổi trình diễn, họ cũng quyết định rằng Larson có quyền thắng cuộc, bởi vì Larson đã không phá vỡ bất cứ quy tắc nào trong chương trình, chỉ cần khai thác một lỗ hổng trong bảng mà không ai chú ý.

Ngay sau khi tập này được công chiếu, hội đồng quản trị đã ra quy định mới: tiền thưởng của thí sinh bị giới hạn ở mức 75,000 đô la, ngăn chặn bất kỳ người chơi nào khác lấy quá nhiều tiền thưởng từ chương trình Press your Luck.

04.Tỏa sáng trước kẻ thù:

Đây có lẽ là một điều khá lạ lùng. Chúng ta thường được biết đến cách ngụy trang những chiếc tàu quân sự bằng màu sắc đậm, trà trộn vào màu sắc của môi trường, tránh gây sự chú ý của kẻ thù thì đây chính xác là một cách đối lập hoàn toàn của cách trên. Sự ngụy trang này đã được sử dụng bởi người Anh và sau đó bởi người Mỹ để bảo vệ tàu của họ, chủ yếu là trong Thế chiến I. Ý tưởng này được đề xuất bởi nghệ sĩ người Anh Norman Wilkinson, mục đích chủ yếu là để gây nhầm lẫn cho các xạ thủ U-boat của Đức, làm cho kẻ thù khó có thể nhanh chóng xác định được kích thước, tốc độ hoặc hướng của con tàu. Vì súng ngư lôi chậm và đắt tiền, một xạ thủ thường chỉ có một lần bắn để đạt mục tiêu, và một ảo ảnh quang học làm cho anh ta khó xác định mục tiêu hơn, vì vậy độ chính xác cũng sẽ giảm đi rất nhiều. Điều nảy có thể mang lại lợi ích đáng kể.

Trong Thế chiến thứ nhất, hơn 4.000 tàu Anh và 1.200 tàu Mỹ đã áp dụng phương pháp này. Các nghiên cứu học thuật vào thời điểm đó cho thấy phương pháp này có thể bóp méo các ước tính bằng toán học đủ để trốn tránh các cuộc tấn công ngư lôi nhưng cũng có một số bằng chứng cho thấy rằng những con thuyền lộng lẫy đã bị đánh bại thường xuyên hơn. Còn các công ty bảo hiểm thì tin rằng cách này rất hiệu quả và mang lại kết quả tốt, nên họ đã giảm phí bảo hiểm cho các tàu được trang trí rực rỡ.

05.Sử dụng đồng tiền không tồn tại để kiểm soát lạm phát ở Braxin:

Từ những năm 1950 trở đi, nền kinh tế Braxin trải qua thời kỳ lạm phát đến mức gây ra sự hỗn loạn trong nước. Đến năm 1993, lạm phát đã đạt đến mức 2.000% - đây là một con số rất đáng báo động. Vào thời điểm đó, người Braxin đã điên cuồng đổ đầy tủ lạnh của họ bằng thực phẩm và ô tô của họ bằng xăng ngay sau khi họ được trả tiền, bởi vì giá sẽ cao hơn trong ngày hôm sau, và tiếp tục tăng cao hơn nữa trong những ngày sau đó. Chính phủ liên tiếp thất bại trong việc kiểm soát lạm phát và người dân Braxin đã mất niềm tin vào chính phủ và cả tiền tệ của họ.

Cuối cùng, một bộ trưởng tài chính đã gọi một nhà kinh tế học đến nói chuyện để được tư vấn về cách kiềm chế lạm phát. Nhà kinh tế, Edmar Bacha, và ba người bạn lâu năm của ông từ trường Grad đã đến và đề xuất một kế hoạch mà ban đầu có vẻ thật điên rồ. Ngoài việc tính lại chi tiêu của chính phủ, họ muốn giới thiệu một đồng tiền ảo mà họ gọi là URV-Unit of Real Value. Tiền tệ cũ, cruzeiro, sẽ tiếp tục tồn tại, nhưng tất cả tiền lương và giá cả sẽ được quy đổi ra đồng URVs. Điều duy nhất có thể dao động là giá trị của cruzeiros so với một URV.

Mặc dù đồng URV thực sự không có giá trị, nhưng trong vài tháng sau đó, người dân Braxin luôn tin tưởng rằng giá URV sẽ ổn định. Vào thời điểm đó, đồng tiền ảo này đã trở thành một loại tiền tệ có thật. Lạm phát giảm đáng kể và nền kinh tế Braxin trở nên ổn định hơn nhiều. Như một nhà kinh tế đã nói, "người Braxin đột nhiên có khả năng lập kế hoạch cho tương lai thay vì phải sống được ngày nào hay ngày đó."

06.Giả vờ là ma cà rồng để dập tắt cuộc biểu tình:

Từ năm 1942 đến năm 1954, Cuộc nổi dậy của Hukbalahap – cuộc nổi dậy của những cựu chiến binh chống lại chính phủ, đã nổ ra khắp Philippines. CIA đã cử Đại tá Không quân Edward Lansdale đến để trợ giúp Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Philippines trấn áp các phiến quân.

Đại tá Lansdale đã lãnh đạo một chiến dịch tập trung vào chiến tranh tâm lý, bao gồm cả một chiếc máy bay đưa ra lời cảnh báo từ "tiếng nói của Thiên Chúa". Một trong những chiến thuật sáng tạo nhất của Lansdale liên quan đến việc khai thác các mê tín dị đoan xung quanh Aswang - một ma cà rồng thần thoại đáng sợ, vốn là chủ đề của nền văn học Philippines trong nhiều thế kỷ. Kế hoạch bắt đầu bằng cách truyền bá tin đồn giữa những người dân địa phương về việc nhìn thấy Aswang. Sau đó, như Lansdale đã kể lại trong cuốn sách:

“Đội chiến tranh tâm lý đã thiết lập một cuộc phục kích dọc theo con đường mà Hukbalahap sử dụng. Khi đội tuần tra Hukbalahap đi dọc theo con đường, những người phục kích lặng lẽ bắt lấy người cuối cùng của đoàn tuần tra. Họ không bị phát hiện vì đoàn tuần tra thường đi tuần khi trời đã tối. Họ xiết cổ anh ta và tạo ra hai lỗ giống như cách tấn công truyền thống của ma cà rồng, làm chảy máu, và đưa thi thể trở lại trên đường mòn. Đến khi các Hukbalahap phát hiện ra có người mất tích và họ quay trở lại để tìm kiếm người đó, họ đã nhìn thấy thi thể đồng đội của họ. Cũng vì lý do đó, mọi thành viên của đội tuần tra đều tin rằng ma cà rồng Aswang đã xuất hiện và một trong số họ sẽ là người kế tiếp nếu họ vẫn ở trên ngọn đồi này. Khi ánh sáng ban ngày xuất hiện, toàn bộ đội Hukbalahap đã di chuyển ra khỏi vùng lân cận.”

Mặc dù đây là trường hợp duy nhất được báo cáo của quân đội Mỹ giả mạo ma cà rồng, tuy nhiên những mê tín dị đoan địa phương cũng được sử dụng trong Chiến tranh Việt Nam, khi Mỹ phát sóng một bản ghi âm gọi là "The Wailing Soul", nội dung bản ghi âm đó là một cuộc trò chuyện có chủ đích giữa linh hồn lang thang của một người lính Việt Nam đã chết trong chiến tranh và con gái.

07.Thoát khỏi nhà tù... trong một chiếc trực thăng:

Joel David Kaplan, một doanh nhân có xuất thân từ một gia đình giàu có ở New York, đang ở trong tình trạng bấp bênh. Tại  phiên toà, ông ta đã bị buộc tội giết chết bạn tình của mình và bị kết án 28 năm trong một nhà tù ở Mexico. Sau khi kháng cáo của ông bị từ chối, Kaplan biết rằng cơ hội duy nhất của ông để thoát ra khỏi nhà tù là lên kế hoạch thật chi tiết cho một cuộc vượt ngục. Ông đã thử thực hiện một vài kế hoạch như cố trốn chạy trên đường đến bệnh viện sau khi bị ốm, đào một đường hầm, lén lút ẩn náu và trốn trong một ngăn xe tải đã được sản xuất tại chỗ tại nhà tù nhưng chúng đều không thành công.

Cuối cùng, kế hoạch thoát hiểm đã đưa Kaplan ra khỏi nhà tù dường như là một kế hoạch điên rồ và hấp dẫn nhất: Kaplan, cùng với một tù nhân khác, trốn thoát bằng máy bay trực thăng. Trong khi hầu hết các tù nhân và lính canh đang tập trung lại một chỗ và xem một bộ phim thì một chiếc máy bay trực thăng đỗ xuống sân trong trại giam. Nhân cơ hội đó, Kaplan và một tù nhân khác đã chạy ra, túm lấy và bay đi mà không hề bị phát hiện. Trực thăng đưa họ đến một chiếc máy bay gần đó, nơi mà Kaplan và phi công của ông bay qua biên giới tới Texas và trình bày với các quan chức hải quan Hoa Kỳ. Phần tốt nhất của kế hoạch: vì thoát khỏi tù không phải là một tội ác ở Mexico và hai người đã thành thật với Hải quan Hoa Kỳ về danh tính của họ, không có tội ác nào đã xảy ra trong mắt của chính phủ Mỹ.

Cũng chính vì lý do ấy, nên chính quyền Hoa Kỳ không quan tâm đến việc trục xuất Kaplan. Vì vậy sau khi thoát khỏi nhà tù và bay sang đất Mỹ, Kaplan đã hoàn toàn được tự do. Sự kiện vượt ngục bằng trực thăng hy hữu này đã được tạp chí Time đăng tải trong số ngày 30 tháng 8 năm 1971.

08.Sử dụng trọng lực mặt trăng, băng keo và một cái túi để đưa phi hành gia trở về an toàn:

"Houston, chúng tôi đã có một vấn đề." - Đây là tín hiệu đã được truyền về từ phi hành gia Jim Lovell trên tàu ngầm mặt trăng Apollo 13, đánh dấu sự khởi đầu của một nỗ lực điên cuồng để đưa phi hành đoàn ba người trên tàu con thoi trở lại trái đất một cách an toàn sau khi một thùng chứa oxy của tàu đã phát nổ và hai trong số ba pin nhiên liệu của tàu vũ trụ đã bị mất.

Phi hành đoàn nhanh chóng chuyển sang mô-đun mặt trăng nhỏ để bảo vệ năng lượng điện, trong khi nhân viên của NASA trên mặt đất đã lên kế hoạch giữ 3 người sống trong 4 ngày theo mô hình mà vốn dĩ đã được thiết kế để hỗ trợ 2 người sống trong 2 ngày.

Vấn đề cấp bách nhất là loại bỏ carbon dioxide ra khỏi mô-đun. Các hộp chứa liti hydroxide hình vuông có thể làm sạch không khí, nhưng không phù hợp với các cửa hình tròn trên mô-đun mặt trăng. Ngay sau đó, họ đã có cách giải quyết rất nhanh chóng, để tạo ra các hộp chứa liti hydroxide , họ đã sử dụng các vật liệu có sẵn, bao gồm sách hướng dẫn, một miếng túi nhựa dẻo, một túi sô-lin và băng keo.

Một vấn đề quan trọng khác là đưa con tàu vũ trụ trở lại trái đất với lượng nhiên liệu ít ỏi còn lại. Những nhà nghiên cứu của NASA đã nghĩ ra cách chỉ đạo các phi hành gia phun chính xác các động cơ của tàu vũ trụ, sử dụng lực hấp dẫn để lượn vòng quanh mặt trăng trên một quỹ đạo và quay trở lại. Vào ngày 17 tháng 4 năm 1970, thủy thủ đoàn trở về Trái Đất một cách an toàn và cả đất nước đã hân hoan chúc mừng sự khéo léo và kiên trì của họ.

09.Kế hoạch chống lại sự nổi giận của mẹ Trái Đất khiến cả thế giới phải khâm phục:

Hà Lan là một trong những quốc gia đông dân bậc nhất trên thế giới, nằm trên một vùng đồng bằng thấp ngay bên cạnh đại dương, có hệ thống sông ngòi kênh rạch chằng chịt. Cũng chính vì lý do này, mà đất nước này gặp rất nhiều những trận lũ lụt kinh hoàng trong lịch sử. Tuy nhiên, Hà Lan đã thành công trong việc sử dụng một hệ thống kênh rạch, đê bao và các hồ chứa để bảo vệ người dân của họ trước sự tấn công của biển cả.

Những người định cư ở Hà Lan sống dựa vào đê để bảo vệ họ khỏi biển và sông, rồi các cối xay gió để cung cấp năng lượng, các rãnh thoát nước và kênh rạch để làm cho đất đai của họ phù hợp cho nông nghiệp và an toàn cho sinh sống. Ngày nay, hệ thống chống lũ lụt của đất nước Hà Lan đã trở nên phức tạp hơn, kết hợp các rào cản chống bão, chẳng hạn như Maeslantkering -  một cánh cửa nổi khổng lồ trên đường thủy kết nối Biển Bắc với thành phố cảng Rotterdam. Nếu bão lớn hơn 3 mét được dự đoán, cánh cửa tự động đóng để bảo vệ bến cảng Rotterdam và các thị trấn xung quanh.

Chính phủ quốc gia cũng đã thu hồi các cánh đồng và kênh rạch để phục vụ những hồ chứa trong trường hợp có lũ lụt. Theo trưởng nhóm khí hậu Rotterdam giải thích, đối với người Hà Lan, việc tìm ra các chiến lược để đối phó với bão và lũ lụt từ lâu đã là một ưu tiên hàng đầu: "Nó không chỉ là một loạt các con đê và đập, mà là một lối sống."

10.Tạo thuận lợi cho việc hiến thận với phương pháp chuỗi domino:

Việc hiến tặng một cơ quan, một bộ phận trên cơ thể cho người cần nó để tồn tại thực sự là một món quà của sự sống. Ở Hoa Kỳ, tính đến năm 2016, hơn 120.000 người đã nằm trong danh sách chờ đợi ghép tạng, với hơn 100.000 người đang đợi ghép thận. Thật không may, không có đủ thận cho tất cả những người cần chúng. Vào năm 2014, chỉ có khoảng 17.000 người hiến thận (khoảng 11.500 người trong số đó đã qua đời) và hơn 8.000 người đã chết hoặc bệnh tình ngày càng nặng hơn vì thời gian chờ đợi quá dài.

Nhiều bệnh nhân có bạn bè hoặc thành viên trong gia đình sẵn sàng hiến thận cho họ, và ở Mỹ, khoảng 1/3 thận được cấy ghép đến từ những người hiến thận sống. Nhưng đôi khi, sự may mắn vẫn không mỉm cười với họ khi quả thận của những người bạn hoặc thành viên gia đình đó không phù hợp với họ. Chính vì vậy, họ sẽ phải tiếp tục chờ đợi thận từ người hiến tặng khác, và đó có thể là một khoảng thời gian rất dài.

Năm 1991, các bác sĩ Hàn Quốc đã bắt đầu giải quyết vấn đề này thông qua một chiến lược nghe có vẻ có vẻ lộn xộn: tạo thuận lợi cho việc hoán đổi thận. Người hiến thận A (người không phù hợp với Bệnh nhân A, nhưng lại phù hợp với Bệnh nhân B) sẽ hiến thận cho bệnh nhân B và người hiến thận B (người phù hợp với Bệnh nhân A, nhưng không phù hợp với bệnh nhân B) sẽ tặng thận cho bệnh nhân A. Trong khi đây là một bước tiến lớn, nó vẫn khiến một số người tỏ thái độ không đồng tình. Thông qua một chương trình đăng ký hiến thận quốc gia, các bệnh viện tham gia ở Mỹ đã tìm cách giải quyết vấn đề này bằng cách sử dụng sự kết hợp trên máy tính để tạo ra các chuỗi "domino" hiến thận, một biện pháp thậm chí còn táo bạo hơn. Một người hiến thận (không liên quan đến bất kỳ người nhận nào) "bắt đầu" chuỗi bằng cách hiến thận cho một người lạ, kết thúc với người nhận cuối cùng không có người hiến tặng sống sẵn sàng.

Trong năm 2012, một chuỗi liên quan đến 60 ca mổ trong 5 tháng và kết quả đạt được là 30 ca ghép thận thành công trên khắp Hoa Kỳ. Năm 2015, một chuỗi thậm chí còn lớn hơn - 34 ca ghép thận thành công, tạo ra một kỷ lục mới. Bằng cách cho phép các nhà tài trợ trao đổi thận để cứu sống những người cần ghép thận, hiệu ứng domino cho phép nhiều người được cứu sống hơn, cả bằng cách tăng số lượng người hiến thận có thể giúp đỡ những người đang cần, và giảm bớt lượng bệnh nhân đã qua đời vì thời gian chờ đợi thận quá dài.

Theo 1tach.com

BÀI ĐANG HOT

100 ý tưởng khởi nghiệp kinh doanh nhỏ ít vốn cho người mới bắt đầu

06/12/2016

20 Ý tưởng mở quán cà phê cho người khởi nghiệp kinh doanh nhỏ

06/12/2016

Những mẩu truyện tranh hài hước về chú rồng Pikagon (Pikalong)

11/03/2017

4 lý do bạn không nên cắt viên vitamin E để bôi mặt – Làm đẹp với vitamin E như thế nào cho đúng cách?

09/03/2017

15 anime với nội dung quái đản nhất khiến bạn phải thốt lên “Quát đờ phắc!” khi đang xem

24/10/2016

5 kiểu chết phổ biến trong phim ảnh hóa ra lại sai về mặt khoa học

29/04/2017

Chùm truyện tranh vui nhộn với triết lý nhẹ nhàng của Loading Artist

26/04/2017

Top 10 game chiến thuật cực hay cho PC có cấu hình “dễ chịu”

25/10/2016

Tại sao bom nguyên tử lại nổ thành hình cây nấm?

16/04/2017

Người họa sĩ này đã vẽ những bé thú cưng dựa theo lời mô tả của chủ nhân chúng

14/01/2017

Số ngẫu nhiên do máy tính tạo ra có thực sự ngẫu nhiên?

20/04/2017

10 cuốn sách cực hay về tâm lý học - Bạn đã đọc bao nhiêu cuốn trong số này rồi?

17/05/2017

11 công việc có mức thu nhập cao dành cho phụ nữ

16/05/2017

Chuyện gì sẽ xảy ra khi mèo và người hoán đổi cho nhau

06/04/2017

Chó sói được thuần hóa nhờ ăn thức ăn thừa của người?

19/11/2016

Những câu nói hay về cuộc sống: Cùng đọc và chiêm nghiệm

19/02/2017

Trần Khánh Dư – Vị tướng lắm tài nhiều tật trong sử Việt

16/12/2016

Thiếu Testosterone – Nguyên nhân của bệnh thiểu năng sinh dục nam

24/11/2016

Những câu nói hay về tình bạn

12/04/2017

Du lịch phượt Quảng Ngãi với 14 điểm đến và 21 đặc sản nổi nổi tiếng

31/08/2017

Muốn thành công trong cuộc sống, đàn ông cần loại bỏ 12 thói quen tinh thần tai hại sau

19/03/2017

Những chú voi con dễ thương này sẽ làm bạn mỉm cười

04/05/2017

Làm sếp không dễ: 10 thách thức mà nhà lãnh đạo phải đối mặt

09/04/2017

5 biến cố ngoài ý muốn khi lăn kim trị sẹo tại nhà và mẹo phòng tránh

05/11/2017

14 tòa nhà "xoắn quẩy" tuyệt vời nhất trên thế giới

18/12/2016

Ưu và nhược điểm của những người hay đi làm muộn

08/09/2017

Tự thuê xe khám phá du lịch Buôn Ma Thuột, tại sao không?

24/12/2016

7 câu nói cha mẹ không nên nói với con trẻ

16/10/2016

Chiêm ngưỡng bộ trang sức tuyệt đẹp 3000 năm tuổi của văn hóa Sa Huỳnh – Việt Nam

14/12/2016

Sửng sốt với những bức vẽ 3D sống động như muốn nhảy ra khỏi tờ giấy

12/05/2017

© Copyright 2016. Bản quyền website thuộc về 1tach.com